LOADING...

THÔNG TIN

Sumo là một môn võ cổ truyền của Nhật Bản. Nhắc đến Sumo, người ta sẽ nhớ ngay đến những võ sĩ với thân hình to lớn, nặng nề trên sàn đấu đô vật. Tuy nhiên, nguồn gốc và tinh thần thực sự của môn võ đặc biệt này là gì thì không phải ai cũng có dịp tìm hiểu cặn kẽ. DU HỌC HOA SEN mời bạn cùng khám phá những điều thú vị của Sumo qua bài viết dưới đây.

 

NGUỒN GỐC CỦA SUMO

Sumo được cho là có lịch sử từ khoảng 1500 năm trước, sự ra đời gắn liền với Thần đạo (quốc giáo của Nhật Bản). Vào thuở sơ khai, Sumo là một trong những nghi thức được thực hiện trong các dịp lễ hội của Thần đạo, người ta sẽ thực hiện những điệu múa mang ý nghĩa cầu chúc những điều may mắn. Trong một số tài liệu, những người thể hiện những điệu múa này còn được xem là “đấu vật với thần linh” (các kami) và là một nghi thức quan trọng của triều đình.

Vào những giai đoạn biến động chính trị, các võ sĩ Sumo được nhà nước sử dụng như là một trong những lực lượng hỗ trợ cho quân sự, dẫn đến mức độ phổ biến và hình thái tổ chức cũng khác nhau. Cụ thể thời điểm chiến tranh năm 1192 là dấu mốc quan trọng trong lịch sử Sumo, khi những võ sĩ được tập hợp và đào tạo một cách bài bản, dẫn đến sự chuyên nghiệp trong thi đấu Sumo sau này.

Vì thế, dù có lịch sử hàng thiên niên kỷ, nhưng Sumo chỉ hoạt động một cách bài bản, trở thành môn võ chuyên nghiệp từ thời Edo, tính đến nay khoảng 300 năm.

 

CÁC CẤP BẬC CỦA SUMO

Các võ sĩ Sumo được chia thành 6 cấp bậc khác nhau. Không giống như môn quyền anh từ châu Âu, sự phân cấp võ sĩ Sumo không dựa vào hạng cân mà là thành tích thi đấu.

  • Yokozuna(横綱): cấp cao nhất, mang nghĩa đây là những lực sĩ thiên hạ vô song. Trong suốt 1500 năm lịch sử của môn võ này, chỉ có 70 võ sĩ được công nhận là Yokozuna. Có một hội đồng do Hiệp hội Sumo Nhật Bản chỉ định sẽ xem xét và phong các lực sĩ cấp bậc Ozeki lên cấp bậc cao nhất này.
  • Ozeki(大関): cấp bậc phong cho các lực sĩ bậc Sekiwake từng thắng khoảng 33 trận hay đoạt chức vô địch ba mùa đấu Sumo liên tục. Trong trường hợp hai giải đấu liên tiếp, Ozeki có số trận thắng ít hơn số trận thua sẽ bị mất cấp bậc này và trở về cấp bậc Sekiwake. Trước khi có cấp bậc Yokozuna, thì Ozeki là cấp bậc cao nhất trong Sumo.
  • Sekiwake(関脇): là cấp bậc phong cho các lực sĩ Komusubi liên tục trong nhiều mùa giải có số trận thắng nhiều hơn số trận thua trong mỗi mùa hoặc có một mùa giải có số trận thắng rất nhiều (thường là 10 trận thắng trở lên). Nếu đang là Sekiwake mà có một mùa giải có số trận thắng ít hơn số trận thua, lực sĩ sẽ bị mất cấp bậc này và trở về cấp bậc Komusubi.
  • Komusubi(小結): là cấp bậc phong cho lực sĩ Maegashira nào có 10 hay 11 trận thắng hay thắng một lực sĩ có cấp bậc cao hơn mình.

Ozeki, Sekiwake và Komusubi tạo thành nhóm lực sĩ Sanyaku (三役).

  • Maegashira: là cấp bậc thấp nhất trong nhóm lực sĩ năm cấp Makuuchi (幕内) (bốn cấp cao hơn gồm cấp cao nhất Yokozuna và ba cấp trong Sanyaku).
  • Juryo: là cấp bậc của các võ sĩ chưa lọt được vào nhóm Makuuchi. Thấp hơn cấp Juryo chỉ còn những người đang học Sumo.

 

QUY TRÌNH ĐỂ TRỞ THÀNH VÕ SĨ SUMO

Để trở thành một võ sĩ Sumo là điều không hề dễ dàng. Những thanh niên ở độ tuổi từ 15 đến 23 tuổi nếu muốn được tuyển vào các lò võ phải đảm bảo những tiêu chí như: cao từ 1,67 trở lên, nặng từ 67 kg trở lên, học vấn từ trung học cơ sở trở lên. Ngoài ra còn có các tiêu chuẩn về lý lịch như: xuất thân trong một gia đình gia giáo, nề nếp và được tiến cử bởi một võ sĩ trong giới Sumo.

Sau khi được tuyển chọn vào các lò võ, các ứng viên tiếp tục được kiểm tra sức khỏe như sức bền, độ nhanh nhạy, thị lực… Những ai không đủ các tiêu chuẩn này sẽ phải rời khỏi nơi tập luyện và gác lại giấc mơ trở thành võ sĩ Sumo.

Các thực tập sinh Sumo phải trải qua quá trình tập luyện gắt gao để đảm bảo được cân nặng và những kỹ năng mà một võ sĩ Sumo cần có. Một ngày của võ sĩ Sumo bắt đầu bằng buổi tập luyện từ lúc 5 giờ sáng với cái bụng rỗng, bởi “Tập luyện với cái dạ dày rỗng tuếch sẽ làm tăng trọng lượng cơ thể, vì khi đó, việc trao đổi chất của cơ thể chậm lại, việc tiêu thụ calo cũng khó khăn hơn”, theo lời của ông Matsuda, quản lý của một lò Sumo danh tiếng.

Các võ sĩ phải tập luyện từ 5 giờ sáng

Kết thúc buổi tập, các võ sĩ bước vào bữa ăn đầu tiên trong ngày lúc 11 giờ trưa. Khẩu phần của một người có thể lên đến 5 kg thịt, 10 bát cơm để đạt đến trọng lượng cần thiết. Món chính trong ngày của các võ sĩ Sumo là canh Chanko nabe, đây là một món canh hầm với nhiều nguyên liệu nấu chung với nhau như: thịt, cá, rau, củ…

Chanko nabe là món không thể thiếu trong bữa ăn của Sumo

Sau bữa trưa, các võ sĩ sẽ đi ngủ để bảo tồn năng lượng và tích lũy chất béo, bởi trong thi đấu thì ngoài kỹ thuật, trọng lượng cũng là một yếu tố quan trọng quyết định khả năng thành công.

Có thể nói, chưa tính đến việc tập luyện thì việc vỗ béo cũng đã là một thách thức lớn mà không phải ai cũng vượt qua được.

 

CUỘC SỐNG CỦA MỘT VÕ SĨ SUMO

Dù có quá trình tập luyện gian khổ, nhưng một khi đã trở thành võ sĩ và thi đấu chuyên nghiệp, cuộc sống của họ sẽ hoàn toàn được bảo đảm bởi khoản tiền lương hậu hĩnh cùng chế độ đãi ngộ rất tốt của Hiệp hội Sumo Nhật Bản. Một võ sĩ sẽ không cần phải lo lắng gì về cuộc sống mà chỉ cần toàn tâm tập luyện và thi đấu.

Các võ sĩ Sumo rất được kính trọng, họ là người không thể thiếu trong các dịp lễ hội của Thần đạo

Võ sĩ Sumo nhận được sự kính trọng tuyệt đối trong xã hội Nhật Bản, họ được xem là “đệ tử của thần linh”. Người Nhật khâm phục võ sĩ Sumo bởi những người đàn ông hộ pháp trải qua cuộc sống khổ luyện lâu dài, hà khắc và kỷ luật, cả về thể chất lẫn tinh thần để có sức mạnh. Chính vì thế, rất nhiều cô gái Nhật Bản mang mơ ước được kết hôn với võ sĩ Sumo.

Đây là môn thể thao có số lượng người hâm mộ chỉ sau bóng chày. Các trận đấu Sumo luôn chật kín khán giả

Ngày nay, dù số lượng người theo môn võ truyền thống này không còn nhiều, nhưng sức hút từ các trận đấu Sumo thì chưa bao giờ giảm. Hầu hết các giải đấu đều kín khán giả dù giá vé để vào xem một trận Sumo không hề thấp (có thể lên đến 8 triệu đồng). Bởi với người Nhật, Sumo không chỉ là môn thể thao giải trí, nó là một biểu tượng quốc gia, là một phần của nghi thức Thần đạo.

Nguồn: tổng hợp